Weininger, Otto. Sex and Character. London: W. Heinemann, 1906
The task of the philosopher differs from that of the artist in one important respect. The one deals in symbols, the other in ideas. Art and philosophy stand to one another as expression and meaning. The artist has breathed in the world to breathe it out again; the philosopher has the world outside him and he has to absorb it.
There is always something pretentious in theory; and the real meaning — which in a work of art is Nature herself and in a philosophical system is a much condensed generalisation, a thesis going to the root of the matter and proving itself — appears to strike against us harshly, almost offensively.
Dịch: trích đoạn từ cuốn Giới tính và Tính cách của Otto Weininger, xuất bản năm 1906 tại Luân Đôn, nxb W. Heinemann
Công việc của người triết gia khác với công việc của người nghệ sĩ ở một khía cạnh quan trọng. Một bên thì xử lý trong các biểu tượng, còn một bên thì trong các ý-tưởng. Nghệ thuật và triết học so với nhau như là sự biểu lộ và ý-nghĩa. Người nghệ sĩ đã hít lấy hơi thở của thế giới để bộc lộ thế giới ra ngoài một lần nữa; người triết gia có thế giới bày ra trước anh ta và anh ta phải thẩm thấu thế giới ấy.
Luôn có một điều gì đó giả tạo trong các thuyết; và ý-nghĩa thật sự - mà ở trong các tác phẩm nghệ thuật thì chính là Tự nhiên và ở trong một hệ thống triết học thì là một sự khái quát cực kỳ cô đọng, một triết luận đi đến tận cùng gốc rễ của vấn đề và tỏ tường chính nó - dội vào chúng ta đầy khắc nghiệt, gần như gây nên một sự xúc phạm.







































