Rồi một ngày em sẽ chụp được một tấm ảnh như thế này, không hên xui, mà bằng tỉnh thức.
Thứ năng lực ngưng đọng ánh sáng, thời gian, và vật chất vào một cái khung, và khiến chúng trở thành vĩnh hằng ấy. Thứ năng lực tạo tác mà bất cứ ai bắt gặp cũng đều lập tức, không chần chừ, thấy ra ngay được: nghệ thuật là đây!
Em vẫn luôn nghĩ, một tấm ảnh hay một bức tranh nghệ thuật phải chứa đựng trong nó một bầu không khí cổ điển. Nghệ thuật và cổ điển là một. Ừm nhưng không phải cứ lâu đời và/hoặc nhuốm màu cũ kĩ là thành cổ điển. Và đẹp - chưa chắc đã là nghệ thuật, nhưng nghệ thuật thì hiển nhiên đẹp. Bởi cổ điển, hay nghệ thuật, chính là nơi-mà-thời-gian-ngừng-trôi, là sự đóng băng một khoảnh khắc tĩnh của hỗn mang chuyển động.
Cho nên, những gì là cổ điển, là nghệ thuật thì luôn đẹp ở mọi thời là vậy, bất kể thế giới ra sao, đối với tất thảy tâm hồn người, vì nghệ thuật nằm ngoài sự chi phối của thời gian!
Ấy là em đang nói đến nghệ thuật đích thực, không phải cái được gắn mác nghệ thuật mà nhìn mãi không ra nó là, hay phải được nghe giải thích trình bày lập luận thuyết phục đủ kiểu mới gật gù ra chừng đồng thuận một thứ sản phẩm đậm màu sắc lý tính ấy.

No comments:
Post a Comment