Monday, November 11, 2019

Còn ta với nồng nàn

bản thân mỗi sinh linh là một giá trị có sẵn,
nghĩa là em vốn đẹp tự thân và tự ngát hương...
giống như câu nói tự ngàn xưa: người ta là hoa đất

bởi thế nên chẳng có ai là vô vị tầm thường nhạt nhẽo nhàm chán cả

ở bên người biết thưởng thức, mọi thời khắc tồn tại của em đều được tôn thờ, và em sẽ hạnh phúc vui sướng trong vĩnh-hằng

nhưng nếu không có người ấy, thì em cũng đừng vội thất vọng cũng đừng khước từ bản thân mình, mà thay vào đó, hãy khước từ những thói-thường-thức-nghèo-nàn của nào ong bướm và nào sâu xanh...

hương thơm của em, vẻ đẹp của em, từng đường gân và kẽ lá - thanh khiết xiết bao, quý giá xiết bao, đẹp vô ngần!

hãy học cách khám phá vẻ đẹp ấy, tự biết chiêm ngưỡng chính mình, nuôi dưỡng chính mình, bảo vệ chính mình và một ngày nào đó, nở hoa cho người xứng đáng nhất!

nhưng còn ai xứng đáng hơn, ngoài chính bản thân em cùng đất trời? :)

Image result for flower lotus

Monday, November 4, 2019

Nhẹ Bẫng

Gió vẫn hát thành lời 
Và mây đang bay về trời...







































It’s dark because you are trying too hard.
Lightly child, lightly. Learn to do everything lightly.
Yes, feel lightly even though you’re feeling deeply.
Just lightly let things happen and lightly cope with them.

I was so preposterously serious in those days, such a humorless little prig.
Lightly, lightly – it’s the best advice ever given me.
When it comes to dying even. Nothing ponderous, or portentous, or emphatic.
No rhetoric, no tremolos,
no self conscious persona putting on its celebrated imitation of Christ or Little Nell.
And of course, no theology, no metaphysics.
Just the fact of dying and the fact of the clear light.

So throw away your baggage and go forward.
There are quicksands all about you, sucking at your feet,
trying to suck you down into fear and self-pity and despair.
That’s why you must walk so lightly.

Lightly my darling,
on tiptoes and no luggage,
not even a sponge bag,
completely unencumbered.

― Aldous Huxley, Island