Diễn viên phái thực lực thuần túy 03 không - không theo đường lưu lượng, không nhận đại ngôn, không chọn vai diễn một màu
Phần lớn những kịch bản anh Nghĩa chọn từ trước đến nay đều thiên về kể chuyện theo chiều sâu tâm lý nhân vật (character-driven) hơn là xoáy theo tình tiết (plot-driven); có lẽ đó cũng là cách anh lặng lẽ mài giũa viên ngọc tài nghệ và tích luỹ nền tảng thực lực vững vàng. Các nhân vật anh hoá thân - phần nhiều là những con người mang nội tâm phức tạp, đẫm bi kịch số phận - nhưng lại được ánh sáng soi rọi qua những vụn vỡ, luôn thấp thoáng một hơi hướm được gột rửa khỏi bụi phàm, bất kể bối cảnh là gì.
Lòng họ đầy sóng cuộn, trực chờ vỡ tung, để rồi lắng lại, an yên, nhờ vào "một cánh hoa rơi".
Có lẽ đó cũng là lý do anh mang một thứ chấp niệm với những bộ phim có chữ "hoa"? ^^ - nơi cái đẹp mong manh như thơ có thể cứu rỗi một tâm hồn nứt vỡ vì lẽ đời lắm trái ngang, hoặc cũng có thể, vì chính trong tâm hồn ấy vẫn âm ỉ một ngọn lửa tình yêu thánh thiện, nơi ánh sáng nhỏ nhoi nhưng không bao giờ tắt chiếu rọi niềm tin vào những điều tốt đẹp của thế gian.
"Art washes away from the soul the dust of everyday life."
(Nghệ thuật gội rửa uế trần, trả tâm hồn về chốn nguyên sơ,
nơi chẳng nhuốm bụi hồng trần thường hằng)
Câu nói của Picasso - nhà mỹ học định hình thẩm mỹ thế kỷ 21 - dường như cũng là lời tiễn dẫn cho con đường anh đi. Anh gột rửa chính tâm hồn mình qua nghệ thuật diễn xuất, qua từng lần đắm mình đọc kịch bản, thấu hiểu nhân vật, kể chuyện bằng ánh mắt và sự tự nhiên vững vàng của người nghệ sĩ - diễn viên thực lực.
Nghệ thuật, qua anh, không chỉ là phương tiện cứu rỗi người diễn viên là anh, mà còn là dòng suối gột rửa lòng người xem - đưa họ trở về với khởi nguyên trong lành, nơi thinh không thuần khiết của tâm hồn, nơi chưa từng bị nhuốm bụi hồng trần.
No comments:
Post a Comment